một ngày cn thật ý nghĩa đối với mình. 1 đoạn đường dài để đến w các e khuyết tật. 3 chuyến xe bus. Vất vả nhưng bù lại đó là những niềm vui, mang lại cho các em chút ấm áp của mùa đông...
Mới đầu khi bước vào mình còn hơi rụt rè và hơi sợ,

k dám lại gần khi có 1 bước đến và nắm lấy tay mình. H nghĩ lại mình thấy thật xấu hổ cho hành động đó. Nhưng cũng may là hành động đó k kéo dài. Các e cần lắm những tình thương, sự quan tâm của xã hội này..

Nhìn các em mà lòng mình nghẹn ứ. Các em mắc hội chứng down, khuyết tật, bệnh não... k kiểm soát dc hành động of mình có e cứ đập đầu vào bất cứ cái j` mà e thấy dc... Có e còn bị động kinh jựt n đến nỗi tét cả 2 mắt ra, có e cứ lấy tay chọt vào mắt. Các e vô thức trước mọi hành động of mình. Khi mình nhìn thấy 1 pé trai rất dễ thương nhưng bị bại não nước mắt mình tự nhiên chảy ra. Mình k mún mọi ng` nhìn thấy mình khóc vì đây toàn là những ng` bạn k wen...

Mắc cười nhất là có 1 bé trai gặp ai cũng hỏi" mấy h r?" cứ hỏi liên tục ai cũng fải ngạc nhiên vì điều này

. Có pé gái mặc dù k phát âm rõ lời nhưng khi tụi mình vào thì e đã vòng tay lại " chào cô". Trong đó hầu như các e k tự mình ăn dc.. cần fải nhờ có ng` đút ăn. E nào mà tự ăn dc là jỏi lắm r.
qua chuyến đi này mình thấy mình đã lớn hơn, học hỏi dc kinh nghiệm sống từ mọi người. Làm wen dc n bạn mới. Thấy mình hạnh phúc hơn n ng` lắm đó.

Các bạn cần dc bik rằng mình còn có tay chân, bộ não đầy đủ để suy nghĩ vì vậy hãy suy nghĩ thật chính chắn hành động of mình bạn nhé !!

Iu các em lắm nhé!

[highlight=#60bf00]BÉ NÀY BỊ NÃO NẶNG LẮM ĐÓ!! [/highlight][highlight=#60bf00]
[/highlight].

[highlight=#ffff00]ĐANG ĐÚT CHÁO CHO BÉ PHÚC[/highlight]

Khj bik mình dc chụp hình em còn bik đưa 2 tay lên chào nua~ đấy!!